THIẾT KẾ TINH TẾ

www.landauxaynha.com - bao.dinh@landauxaynha.com - landauxaynha@gmail.com - 0938.51.62.93

THI CÔNG CẨN THẬN

www.landauxaynha.com - bao.dinh@landauxaynha.com - landauxaynha@gmail.com - 0938.51.62.93

CHI PHÍ HỢP LÝ

www.landauxaynha.com - bao.dinh@landauxaynha.com - landauxaynha@gmail.com - 0938.51.62.93

TIẾN ĐỘ CHÍNH XÁC

www.landauxaynha.com - bao.dinh@landauxaynha.com - landauxaynha@gmail.com - 0938.51.62.93

CHẤT LƯỢNG ĐẢM BẢO

www.landauxaynha.com - bao.dinh@landauxaynha.com - landauxaynha@gmail.com - 0938.51.62.93

Hiển thị các bài đăng có nhãn goc_rieng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn goc_rieng. Hiển thị tất cả bài đăng

9/7/12

Bạn gặp nhà thầu xây dựng này chưa?

Xin chào các bạn, lâu quá mới có thời gian "phủi bụi" nhà cửa, các bạn thông cảm nghe.

Hôm nay, Mr.BADI tập làm văn miêu tả nhưng không phải tả "con mèo" mà tả một "điển hình" nhà thầu xây dựng.

Anh ấy đã lập công ty xây dựng hẳn hoi, cũng có nhân viên hành chính, nhân viên kỹ thuật nhưng số lượng ít thôi, chắc do đang khủng hoảng chứ gì.

Cách đây vài tháng, anh đã ký một hợp đồng thi công xây dựng nhà phố 3 tầng, trị giá khoảng 1 tỷ đồng trọn gói phần thô và hoàn thiện.

Vừa ký hợp đồng xong, anh đã nhận được 10% tạm ứng theo điều khoản của hợp đồng là 100 triệu.

Nhà này cần phải ép cọc nhưng chủ nhà không sử dụng đơn vị do anh ấy giới thiệu và anh ấy phát biểu ngay "có gì thì ráng mà chịu nghe, lúc đó đừng tìm tôi à". Nghĩa là sao? Ý anh ấy nói là chủ nhà tự chọn đơn vị ép cọc thì tự chịu hậu quả, thi công lún nứt, sai lệch thì không phải lỗi anh ấy. Đúng quá đi chứ, nhưng anh ơi, anh nói thế thì vô tâm quá.

Sau khi may mắn ép cọc xong, anh ấy cùng với nhân viên kỹ thuật, đội trưởng thi công và 1 nhóm thợ gồm nhóm trưởng và 2 công nhân đến nhận mặt bằng đào móng.

Mấy ngày qua, chỉ thấy 2 anh công nhân hì hụi đào đất, chủ nhà điện thoại hỏi nhà thầu và nhận được nội dung sau "mặt bằng nhỏ quá, 2 đứa dư sức rồi, mấy cái đơn giản này cho tụi nó tự làm, tui xuống chi". Cũng có lý nha, "chắc tại mình lo xa quá", chủ nhà tự nhủ.

Rồi cũng đến ngày đổ bê tông, hẹn nhau đổ Chủ nhật cho chắc ăn, mấy anh phường xã cũng bận bịu việc nhà, không có thời gian đến hỏi thăm công trình.

Ôi, không khí mới khẩn trương làm sao, chủ nhà, bạn chủ nhà, hàng xóm, nhà thầu, đội trưởng, kỹ thuật, nhóm trưởng và 3 công nhân, cứ là đông như quân Nguyên ấy. Nhưng sao hẹn 8g bắt đầu mà 8g30 còn đứng lổn ngổn thế này, chủ nhà nhỏ nhẹ "tàn nhang rồi, bắt đầu đổ bê tông đi anh". "Đổ cái quái gì mà đổ, ông này hay nhỉ, tụi đổ bê tông còn chưa tới thì sao mà đổ được" nhà thầu xẵng giọng.

Một dấu hỏi thật bự trong đầu toàn nhân loại, chủ nhà ngơ ngác "vậy mấy anh làm gì ở đây?". "chúng tôi là thợ hồ, làm việc nhẹ nhàng thôi, mấy cái việc nặng nhọc đã có bọn chuyên làm rồi" nhà thầu giải thích.

Rồi việc gì đến cũng đến, 10g, một xe tải nhỏ chở máy trộn và công nhân đã cập bến. Nhà thầu trách "chú mày làm gì mà trễ thế, 8g gì mà kỳ cục vậy". Một anh trong nhóm vừa tới trả lời "mới đổ bên kia lúc 5g sáng, giờ mới xong, qua ngay đây còn gì". "uh, thôi cũng được, bắt đầu đi". Anh kia nói tiếp "chậc, nghỉ ngơi cơm trưa chút đã, lát 11g làm suốt đến 3g là xong ấy mà, vội gì".

Cuối cùng bê tông móng cũng hoàn thành lúc 6g chiều trong cơn mưa tầm tã, chủ nhà ngán ngẩm, công nhân rã rời, chỉ có nhà thầu là hăng hái "thanh toán tiếp đi anh, 15% sau khi đổ bê tông móng, là 150 triệu".

Và cứ thế anh ấy đổ bê tông từng sàn một, chậm rãi, thư giãn. Xong 3 sàn, chủ nhà lại thanh toán mỗi sàn 10% nữa, vị chi là 550 triệu tổng cộng. Phù, mới xong phần bê tông thôi nhé.

Sau đó, mỗi tuần thi công nhà thầu lại nhận thêm 5%, đến lúc chỉ còn 10% để thanh toán cuối cùng thì căn nhà vẫn chưa đâu vào đâu. Không những thế, còn vậy mới chết nè. "Chú ơi, chú cho cháu mượn ít tiền ứng lương cho anh em ăn cơm" anh thợ cả với gương mặt thất thần nói với chủ nhà. "Sao kỳ vậy, tôi trả tiền cho công ty đầy đủ rồi mà, muốn anh muốn chơi trò gì đây?" chủ nhà quát lên. "Mấy tuần anh đội trưởng đâu có thanh toán cho cháu đâu chú" anh thợ cả than thở.

Rồi bí mật cũng được "bật mí", nhà thầu ký hợp đồng xong, thuê lại một anh thầu tay ngang làm đội trưởng để cung cấp nhân công, anh này lại bán thầu cho 1 nhóm thợ với giá rẻ hơn chút đỉnh và đi làm công trình khác. Do Euro mà anh thầu đã trốn mất biệt, bỏ lại nhóm thợ bơ vơ, còn thầu chính thì bứt đầu, bứt tai "chết tôi rồi". Cuối cùng, thầu chính cũng phải chi trả cho nhóm thợ này, đồng thời cam kết với chủ nhà là sẽ thanh toán thợ trực tiếp, không qua ông thầu kia nữa.

Có một điều rất hay là anh chủ thầu chưa bao giờ bước chân vào công trình. Một là sợ công nhân ném đá vỡ đầu. Hai là sợ bụi bặm. Ba là không leo giàn dáo được do chưa đổ bê tông cầu thang. Chỉ đến ngồi quán cà phê chỉ đạo và nhận tiền từ chủ nhà.

Đến lúc thi công hoàn thiện thì từng nhóm thầu phụ điện, nước, sơn, trần, đá, cửa... lúc ồ ạt chồng chéo, lúc thì vắng như chợ chiều... làm chủ nhà trông như già thêm 5 tuổi. 

Chủ nhà tâm sự với tôi "nhà thầu không quản lý được các thầu phụ ông ạ, lúc thì bận làm nơi khác, lúc thì chưa thanh toán tiền". Ông nói thêm "sợ nhất là mấy anh thầu phụ có người làm cứ như lần đầu, hoàn thiện mà xấu đau xấu đớn, chả thấy nhà thầu kiểm tra, xem xét chất lượng gì cả".

Tôi hỏi chủ nhà "sao chú biết nhà thầu này? chú có đi xem các công trình trước ông ấy đã thi công không?".

Chủ nhà mới nói "lỗi tại tui, nhà thầu là bạn của thằng bạn thân giới thiệu, bạn tui cam đoan là nhà thầu nhiều kinh nghiệm, giá phải chăng nên tui mới ký hợp đồng đó chứ". Chủ nhà nói tiếp "giờ hỏi thằng bạn thì nó mới nói cũng biết thằng kia có làm xây dựng, còn làm ra sao nó cũng không biết, bạn bè mà, giờ nhà chưa xong tình bạn của tui với nó cũng đã không còn như trước đây".

Tôi không dám nói gì thêm, chỉ thấy buồn cho ông, cho mình và cho nghề nghiệp.




27/1/12

Chữ "tín" trong kinh doanh...

- Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghĩ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

Ăn mày cũng phải học kinh tế

Ai muốn làm giàu một cách khoa học nên đọc bài này…

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- ???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Hiểu đời - Chu Dung Cơ

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.
Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn ào thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)
Người khôn phòng bệnh , chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn./.

26/1/12

Làm tướng nước lớn hay làm vua nước nhỏ?

Sự nghiệp của một đời người gói gọn trong hai lựa chọn: làm thuê hoặc làm chủ. Mỗi lựa chọn đem đến cơ hội và thách thức riêng. Không có lựa chọn tốt hay xấu, mà chỉ là lựa chọn phù hợp với giá trị bản thân, niềm vui và lẽ sống của bạn.

Nuôi giấc mộng dài

Đối với những ai đã đạt những thành công nhất định tại các tập đoàn đa quốc gia, cơ hội làm chủ dường như là một lựa chọn hấp dẫn và hợp lý. Bởi họ đã được đào tạo bài bản tại những công ty tiên tiến trên thế giới. Với những kinh nghiệm, kiến thức có được, không gì có thể ngăn cản họ khởi đầu sự nghiệp mới cho riêng mình.

Mười năm trở lại đây, nhiều chuyên gia cao cấp, cấp quản lý tại các công ty đa quốc gia hoạt động tại Việt Nam như PwC, KPMG, HSBC, Unilever, Shell, Prudential, PepsiCo… ồ ạt “ra riêng”, tạo thành làn sóng khởi nghiệp mạnh mẽ. Nhưng chỉ sau vài năm, số người bám trụ được ngày càng ít.

Không ít người trong số đó từ bỏ giấc mộng khởi nghiệp, quay lại công việc làm thuê, một số khác thì hoạt động cầm chừng. Ngay cả những người từng một thời vang bóng khi làm cho tập đoàn đa quốc gia cũng đang nỗ lực tìm lối đi riêng.

Sau những hăm hở ban đầu, bạn chợt nhận ra rằng con đường khởi nghiệp đầy chông gai, chứ không chỉ toàn hoa hồng như bạn mộng tưởng. Nói gì thì nói, bạn đã quen với cuộc sống ở tập đoàn, đi đến đâu cũng được đối tác săn đón, khiến bạn đôi khi quên mất không biết người ta tốt vì bạn hay vì cái tên quá lớn của công ty bạn đang làm.

Bạn toàn làm cho khách hàng lớn. Bạn mạnh tay sáng tạo, vạch ra những kế hoạch tầm cỡ bằng ngân sách tiền tỉ của công ty. Bạn làm việc trong văn phòng sang trọng đặt tại tòa cao ốc cao cấp ngay khu trung tâm thành phố. Bạn ở khách sạn hạng sang trong những chuyến công tác nước ngoài. Bạn thấy mình ở một tầm cao mới khi được bao bọc bởi đội ngũ nhân sự hùng hậu, đầy rẫy nhân tài mà công ty đã bỏ ra một khoản lương bổng, trợ cấp hấp dẫn để chiêu mộ về.

Ngày bước ra khởi nghiệp, bạn bỏ lại tất cả những thứ đó đằng sau. Bạn từ bỏ cái mác “tập đoàn” và gắn vào cái mác “SME” (công ty vừa và nhỏ). Bạn vật lộn với số tiền ít ỏi có được. Bạn loay hoay tìm chỗ đứng trong thị trường đầy những công ty lớn mạnh hơn. Bạn cảm thấy cô đơn tột cùng khi phải một mình bươn chải.

Bạn sẽ nếm trải cảm giác bị tổn thương khi người ta né tránh hoặc nghi ngờ công ty của bạn. Nói cho cùng, khởi nghiệp có nghĩa là “mới”, mà hễ cái gì mới thì đều làm người ta bất an. Khi làm chuyên viên tư vấn cho một trong năm tập đoàn kiểm toán hàng đầu thế giới, bạn chỉ là một phần rất nhỏ trong guồng máy khổng lồ với hàng ngàn nhân viên trên khắp thế giới. Nhưng khi làm chủ doanh nghiệp, bạn là tất cả đối với công ty. Hai vị thế hoàn toàn khác nhau, và người ta có quyền nghi ngờ năng lực công ty bạn lập ra.

Bí kíp khởi nghiệp

Thay vì ngồi than thân trách phận, nuối tiếc thời huy hoàng ngày xưa, đã đến lúc bạn rũ bỏ ánh hào quang cũ và xông pha tạo ra vầng hào quang cho riêng mình. Sau đây là 10 điều tích lũy từ những ngày tháng long đong khởi nghiệp của những nhà quản lý trẻ. Hy vọng những điều này có thể giúp con đường khởi nghiệp của bạn nhẹ nhàng, ít chông gai hơn.

1. Nhỏ không có nghĩa là yếu. Lớn không có nghĩa là mạnh. Nếu như đế chế tài chính hùng mạnh Lehman Brothers với bề dày lịch sử 158 năm còn bị sụp đổ thì không có lý do gì để bạn mặc cảm, tự ti với thân phận “doanh nghiệp nhỏ”. Thực tế cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu cho thấy một điều: nơi lớn nhất không còn là nơi an toàn nhất!

2. Đừng buồn tủi khi người ta chỉ săn đón công ty lớn mà lơ là công ty nhỏ. Khởi nghiệp có nghĩa là “bắt đầu từ số 0”. Nếu bạn không quen chịu cực khổ, cũng không quen bị người khác xem thường, công việc khởi nghiệp có lẽ không dành cho bạn.

3. Đừng bám víu vào những thành công trong quá khứ. Kiếm tiền trong hoàn cảnh thuận lợi, được tập đoàn hậu thuẫn mọi thứ thì nhiều người làm được. Nhưng kiếm tiền trong hoàn cảnh khó khăn, chịu cảnh thiếu thốn trăm bề (thiếu tiền, thiếu người tài, thiếu thị trường…), thiên hạ dễ có mấy ai. Người làm được điều đó mới là nhà khởi nghiệp tài ba.
4. Đừng dằn vặt nếu chẳng may bạn phạm sai lầm hết lần này đến lần khác. Richard Brandson, doanh nhân huyền thoại người Anh, có câu nói nổi tiếng: “Lần đầu làm một điều gì đó, bạn sẽ phải đối diện với vô vàn thử thách, và không có gì đảm bảo thành công. Bạn sẽ chẳng bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra. Tất cả chỉ là thử nghiệm… Điều quan trọng là, khi không thể tìm ra thành công trong một cơ hội, bạn chỉ cần chuyển sang cơ hội khác”.

5. Đừng nản lòng khi khách hàng thờ ơ với sản phẩm của công ty. Sản phẩm đối với người này là rác, đối với người kia là vàng. Đối với người tiêu dùng Mỹ, xe Buick của hãng GM đại diện cho hình ảnh ù lì, cũ kỹ. Nhưng đối với người tiêu dùng Trung Quốc, Buick lại là biểu tượng của sự sang trọng. Không có gì lạ khi năm 2009 GM bán gần 500.000 chiếc Buick tại Trung Quốc, gấp 5 lần doanh số bán xe này tại Mỹ. Hãy tìm cho ra nhóm khách hàng xem trọng sản phẩm của công ty bạn!

6. Đừng bức xúc khi khách hàng chẳng ngó ngàng gì đến tâm tư, cảm xúc của bạn. Kinh doanh có nghĩa là “cho đi trước, nhận lại sau”. Khi hiểu đúng mong muốn, nguyện vọng của khách hàng và đáp ứng được điều đó, phần thưởng dành cho bạn chính là lợi nhuận.

7. Đừng để cảm xúc làm lu mờ lý trí. Người kinh doanh khôn ngoan không quyết định vì thích hay ghét, mà vì điều đó đúng hay sai.

8. Hãy can đảm nhưng đừng liều lĩnh. Tính toán rủi ro nặng nhẹ, và chỉ chọn những rủi ro bạn chấp nhận được.

9. Tin mình trước rồi hãy tin người. Bói toán có thể làm bạn an tâm trong chốc lát. Lời đường mật của đối tác có thể khiến bạn bay bổng. Nhưng chỉ khi tin vào chính mình, hiểu rõ mình mạnh, yếu ở điểm nào, bạn mới biết chính xác cơ hội nào nên nắm lấy, rủi ro nào nên tránh.

10. Tránh chỗ thừa mứa. Đánh vào chỗ thiếu thốn. Bán cái cần nhiều thì dễ bán. Bán cái cần ít thì khó bán. Bán cái chẳng ai cần thì chỉ bán trong tuyệt vọng.

Chúc bạn khởi nghiệp thành công!

23/9/11

Cái "Tâm" là gốc của thành công

Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?

Một chị giúp việc tốt bụng làm trong một gia đình ở Hà Nội đã 9 năm, chị được chủ nhà rất tin tưởng, thân thiết như ruột thịt. Ngoài mức lương luôn khá hơn những “đồng nghiệp” xung quanh một chút, chị còn được mua bảo hiểm xã hội để sau này về già có lương hưu.

Nhưng cũng ra Hà Nội làm giúp việc, một cô bé mới 16 tuổi đã giết chết chủ nhà một cách dã man nhằm cướp của, để rồi bây giờ nhận mức án 18 năm tù. Cha mẹ đau lòng, xã hội nhức nhối, và tương lai của cô sau này sẽ ra sao?

Một cậu sinh viên Bách Khoa mới ra trường làm lập trình viên trong một công ty tin học. Bắt đầu với mức lương “phó bình dân”, chẳng hề gì, cậu cần mẫn học hỏi đàn anh để hoàn thành bằng được trách nhiệm của mình. Chẳng bao lâu sau cậu thành thạo mọi việc, dự án cậu quản lý chẳng ai phải phàn nàn. Sau 8 năm, bây giờ cậu là một trong những trụ cột “cứng” rồi, không những lương thưởng cao công ty còn chia cổ phần để gắn bó với cậu lâu dài.

Cậu này có cô bạn cùng lớp đại học luôn tự coi mình là “ngôi sao tương lai”, đi xin việc ở đâu cũng khoe khoang về những khả năng “hơn người”. Bởi vậy khi nhận được công việc bình thường cô cho rằng không “xứng tầm”. Sau khi làm một thời gian chẳng có gì thay đổi, cô kết luận “sếp” không biết đánh giá “đúng chất” con người, cô tìm một công ty khác. Nhưng lãnh đạo của công ty mới hình như cũng không biết “nhìn nhận”, chẳng mấy chốc cô lại chán. Rốt cuộc, 8 năm trời nay cô chạy hết công ty này sang công ty khác, vào Nam ra Bắc đủ cả, cứ lâu lâu lại thấy cô lãnh lương “thử việc”. Cô cũng chán ngán cảnh này tới stress và thường than vãn với mọi người là “không hiểu sao số tôi đen thế”. Có bạn nào giống cô ấy không? Xin thưa rằng số phận chỉ tạo hoàn cảnh còn quyết định kết quả xấu tốt ra sao là do con người chúng ta suy nghĩ và hành động có đúng đắn hay không mà thôi.

Có ông chủ 8x cũng “số đen”, vừa lĩnh án 9 năm tù. Bản thân tôi đã từng có vài lần tiếp xúc, đó là một chàng trai thuộc diện thông minh, năng động, khả năng ngoại giao, kinh tế đều được. Có lẽ nhờ đó cậu nắm bắt được tâm lý muốn kiếm tiền “vừa nhanh, vừa dễ, vừa nhiều” của thiên hạ nên cậu đã “tạo điều kiện” cho họ. Chương trình đầu tư tài chính đa cấp hưởng lãi cao (nhưng kết quả là mất cả chì lẫn chài) của cậu chỉ trong một thời gian ngắn đã thu hút mấy ngàn nhà đầu tư gửi tiền vào. Tôi thấy tiếc cho đời cậu, có tài mà vận dụng không đúng chỗ, kết cục thê thảm hôm nay là điều hiển nhiên. May mà pháp luật sớm phát hiện ra cách “làm ăn” này và “thu xếp” cho cậu được ngồi “đúng chỗ” của mình cho tới khi bóc xong 9 quyển lịch.

Những ông chủ làm ăn bốc giời, hớt váng, hoặc bất chấp lương tâm, đạo lý (cho ra đời những sản phẩm rởm, những dịch vụ làm khốn khổ người sử dụng, trở thành mối nguy hại cho xã hội) thì những đồng tiền trái đạo này sớm hay muộn cũng phản chủ, cũng tan tành bởi quy luật cuộc đời. Các bạn trẻ hăng hái làm giàu đừng quên rằng chỉ những sản phẩm, dịch vụ tốt, có ích cho con người, cho xã hội mới tồn tại được lâu bền và đem lại sự giàu có, thành đạt đích thực cho các bạn.

Cuộc sống có những quy luật không thể đi ngược lại. Thực tế đã chứng minh ông trời chẳng cho không ai cái gì. Ta được cái này thì mất cái khác, đúng với những công sức, tâm huyết mình bỏ ra.

Người làm công bình thường (lương “ba cọc ba đồng”) thì ít lo nghĩ, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Chỉ vất vả lúc chưa xong việc thôi, cứ hết giờ làm là thoải mái vô tư. Tài năng và công sức cống hiến tới đâu hưởng tới đó. Vận mệnh của công ty đã có “sếp” chịu trách nhiệm, mình cứ lương thưởng đầy đủ là êm ru. Còn các ông chủ thì chẳng bao giờ có khái niệm hết giờ, xong việc hay nghỉ ngơi thực sự. Nhìn họ bình thản vẻ bề ngoài thôi, trong đầu bề bộn lo toan và công việc. Ai đã từng trải qua mới hiểu việc đưa một sản phẩm hoặc một dịch vụ mới ra thị trường, rồi phát triển thành một thương hiệu mạnh nó “xương” như thế nào. Những người thành công quả là đáng khâm phục, họ phải đổ bao nhiêu công sức, thời gian, trí tuệ, tiền của mới có được thành quả mà mọi người nhìn thấy. Và họ luôn thèm cái cảm giác “như bác nông dân cày xong thửa ruộng”, được ăn thấy ngon miệng, ngủ ngon giấc, đầu óc không phải phân tán, ưu tư. Làm gì cũng có cái giá của nó là thế đấy.

Khi chúng ta chọn cho mình con đường tương lai không cần phải cố “đua” theo một trào lưu nào, hãy để cuộc đời cho công việc mình yêu thích và có khả năng thực sự, để bạn có niềm đam mê, thấy mình đã quyết định đúng, nếu thất bại cũng không hối hận. Và trước hết phải có tâm, có đức, có lòng nhiệt huyết, có trách nhiệm thì việc gì cũng mang lại thành công. Không phải ai cũng tìm được đúng ngành học, đúng hướng đi ngay từ đầu. Bạn cứ hoàn toàn tự tin chuyển đổi sang việc khác phù hợp với mình hơn. Chẳng có nhẽ gì mà chỉ mấy năm học đại học là quyết định cả cuộc đời (những sáu, bảy chục năm sau đó) phải “theo nghề”. Hiện nay số người làm không đúng ngành học ban đầu và đã thành công rất nhiều, người ta vẫn có câu “tay trái to hơn tay phải” mà!

Nếu bạn trẻ nào chọn con đường làm chủ thì hãy xác định đó là cả một quá trình vất vả, gian nan, đã đam mê rồi thì quyết đầu tư tới cùng, phải kiên trì làm bằng được. Nếu chọn con đường trở thành một người làm công thì dù ở đâu cũng hãy vận dụng hết tài năng, tâm huyết, để trở thành “cây cổ thụ” trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Cả hai lựa chọn trên đều có cơ hội thành công và thất bại như nhau.

Mỗi người có một sự nghiệp riêng, làm công hay làm chủ cũng vậy, quan trọng là ai sẽ thành công? Cho dù làm gì cũng chỉ là một “con đường” mà bạn lựa chọn, không có con đường nào tốt hơn, vấn đề là ai sẽ đi tới đích?

Thành đạt không quan trọng là bạn làm thuê hay làm chủ. Theo tôi, trả lời được những câu hỏi dưới đây là ổn rồi:
(1) Việc bạn đang làm có chân chính, lương thiện không?
(2) Việc đó có đúng với khả năng và ước vọng của bạn không?
(3) Bạn đã suy nghĩ và làm việc hết mình chưa?
(4) Sản phẩm (hoặc kết quả công việc) của bạn đã tốt nhất chưa?
(5) Thu nhập có xứng với công sức bỏ ra hay không?


Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày tôi càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn, đúng đắn và sâu sắc. Hơn bao giờ hết, câu nói này rất phù hợp và cần được nêu cao trong xã hội ngày nay, đặc biệt là với những bạn trẻ đang xây dựng sự nghiệp tương lai, bằng con đường nào cũng vậy. Nhớ nhé bạn trẻ, cái tâm, cái đức chính là nền tảng cho mọi thành công đích thực. Năm cũ đã qua rồi, chúc các bạn một năm mới thành công, hạnh phúc.

19/9/11

Vietbuild - tháng 9/2011 - có gì mới?

Lâu lắm rồi Mr.BADI mới đi lại hội chợ Vietbuild nhưng cảm giác háo hức mong chờ thì đã không còn như trước đây nữa rồi. Nhớ cái thời mà anh em hăng hái đi hội chợ, săn catalogue nè, săn quà tặng, túi xách đẹp nè và nhất là săn mấy bạn PG xinh tươi hi hi. Cách đây vài năm, mỗi lần Mr.BADI đi hội chợ Vietbuild là mất hết mấy ngày nhưng được cái là công ty cho đi hợp pháp trong giờ làm việc nên cũng thong dong, đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Nghĩ lại cũng buồn cười, đi hội chợ mà phát "namecard" mỏi cả tay, báo giá, catalogue thì mấy túi xách cứ như là đi "shopping" ấy :D.

Giờ đi hội chợ cũng không có nhiều thời gian, vật tư, thiết bị thì cũng không có gì mới mẻ nên cũng gọi là dạo chơi, thấy gian hàng nào "đẹp" thì ghé vào. Năm nay mình thấy đặc sắc nhất vẫn là những gian hàng trang trí nội thất, thiết bị phòng tắm, nhà bếp và những gian hàng bán đồ trang trí như tranh ảnh, bình hoa, cây cảnh. Những gian hàng về VLXD thì nép mình nhỏ bé bên những gian hàng vừa nêu. Mà cũng phải, đi hội chợ giờ ít thấy người trong ngành xây dựng mà chủ yếu là các Chủ đầu tư cho các dự án và những người đang hoặc sắp xây nhà mà thôi.

Dạo qua những bình hoa có giá 5-7 triệu, những bồn cầu 50-60 triệu hay những căn bếp được trang bị đến cả 100 triệu, tôi thật sự thấy rất đẹp, rất đáng giá nếu như chúng ta có đủ tiền để thụ hưởng điều đó. Bây giờ ngôi nhà với một số gia đình đã trở thành "thiên đường nghỉ dưỡng" với trang thiết bị xứng với resort 5 sao, họ không cần phải tìm kiếm không gian xa lạ để nghỉ ngơi, xả stress với hàng giờ ngồi xe nữa.

Nhưng với số tiền để mua sắm các trang thiết bị nội thất và trang trí cao cấp này đã đủ để tôi xây dựng nên tổ ấm giản đơn của mình thỏa mãn những nhu cầu tối thiểu. Sự phân hóa "giàu nghèo" là bản chất của xã hội, không thể lên án hay chỉ trích khi người ta giàu. Nhưng không sao, căn nhà mới xây đơn sơ của tôi vẫn là một "thiên đường" đúng nghĩa, vì sao? Vì vợ tôi rất thích ở nhà, không còn muốn đi đâu khác nữa, với Mr.BADI tôi như vậy đã đủ lắm rồi.

Lần đi hội chợ Vietbuild tiếp theo chắc cũng còn lâu lắm đây, trừ khi tôi lại chuyển sang làm Chủ đầu tư. Ai biết được? Haha...


5/9/11

Câu chuyện "buồn" vào ngày mưa

Phú Mỹ Hưng...

Công trường...

Mưa xối xả...

Quán cafe nhỏ đối diện Parkson...

Tôi ngồi trò chuyện với anh đồng nghiệp mà sự chú ý lại tập trung vào bàn kế bên. Một người phụ nữ và hai người đàn ông đang tranh cãi gay gắt át cả tiếng mưa.

Dần dà tôi cảm nhận được nội dung đang được nói đến giữa 3 người mà lại thấy xót xa...

Người phụ nữ là một gia chủ đang trong quá trình xây nhà mới.

Hai người đàn ông, một là thiết kế, một là nhà thầu thi công... nhưng có vẻ "tuy 2 mà 1".

Câu chuyện xoay quanh tiến độ trễ nãi, công nhân không ai quản lý, ống dây điện đi âm tường dùng ống ruột gà dù đã thỏa thuận là ống nhựa cứng, vật tư không giống thiết kế, không tương xứng với giá dự toán, đá cầu thang cao cấp gì mà hỏi ông thợ có 6-7 trăm ngàn một mét, phát sinh đủ thứ...

Hoàn toàn không có gì xa lạ trong nội dung này nhưng "kết luận" của người phụ nữ mới làm người ta "xót xa", mới làm tôi "thấy tiếc cho cả 2":

"Chị năn nỉ 2 em cố gắng hoàn thành căn nhà của chị theo ý tụi em vào ngày 30/9 này để mẹ chị đang chữa bệnh ở Singapore về có chỗ mà nằm, mà nghỉ ngơi. Chị không quan tâm đến màu sắc, chi tiết hay sửa lỗi gì nữa, chỉ mong tụi em xây bức tường phía sau ngăn cách với nhà hàng xóm cao thêm chút nữa cho đúng ý mẹ chị. Chị hứa chắc với 2 đứa là vừa nhận nhà xong là chị thanh toán tiền cho 2 đứa không thiếu 1 xu, kể cả mấy cái phát sinh vớ vẩn gì đó. Chị ráng ở đó vài năm rồi kiếm tiền đập ra xây lại hết. Chị mệt mỏi lắm rồi, chị không ghé qua để kiểm tra nữa đâu, 2 đứa cứ thoải mái mà làm, miễn thành hình ngôi nhà dùm chị trước 30/9 nha".

Và đây là phản hồi từ nhà thầu:

"Chị nói vậy tội tụi em quá. Mấy cái chỗ chị không vừa ý mà chị không nói sớm. Đợi tụi em gắn vô hay đặt hàng hết rồi chị mới nói. Giờ chị thuê giám sát liên tục đi cho chắc ăn. Bây giờ tiến độ em chắc với chị là không thể xong trước 30/9 được đâu. Tụi em chỉ có thể cố gắng hết sức mà thôi. Với lại, chị cũng cần hỗ trợ tụi em thêm ít tiền để tranh thủ mua vật tư hoàn thành căn nhà cho chị."

Người phụ nữ:

"Chị bó tay luôn. Nếu chị biết thì nói gì nữa. Cũng nghĩ tụi em chuyên nghiệp rồi. Lại là chỗ người quen giới thiệu. Thôi chị không cần tiến độ gì nữa, mẹ chị về ở khách sạn cũng được. Chị sẽ chuyển thêm cho em 100 triệu nữa và phần còn lại xong nhà chị giao luôn. Sao mà tui xây nhà khổ sở dữ vậy nè trời??!".

Hai người đàn ông đã đi khỏi nhưng người phụ nữ vẫn ngồi đó, bần thần, mông lung, mắt rướm lệ...

Tôi định qua ngồi hỏi thăm chị nhưng chỉ sợ "cho nỗi đau thêm dài" vì "ván cũng đã đóng thuyền" rồi.

Bất giác tôi chợt nghĩ "Giá mà mình làm blog này sớm hơn và mọi người có dịp tham khảo qua các bài viết của mình trước khi xây nhà thì hay biết mấy".

Thôi thì dành cho những gia chủ "may mắn" tiếp theo vậy.

Mr.BADI

6/9/2011

15/6/11

Mr. BADI đã trở lại

Thân chào các vị bằng hữu gần xa. Thật xin lỗi các vị vì blog nội dung đã nghèo nàn mà còn bị bỏ bê vườn hoang nhà trống một thời gian dài. Nay Mr. BADI xin chính thức thông báo:

1. Blog landauxaynha.com sẽ được cập nhật với tần suất tối thiểu 01 bài/tuần vào sáng thứ 2 hàng tuần.

2. Nội dung blog chủ yếu là xây dựng nhà ở, quản lý dự án và giám sát thi công nhà cao tầng.

3. Hiện nay Mr.BADI sở hữu số lượng lớn tài liệu liên quan đến nội dung nêu trên, tuy nhiên đa phần là chưa thể công khai trên blog vì các tài liệu này là dữ kiện có thật từ các dự án Mr.BADI tham gia. Các vị bằng hữu đang tìm kiếm các tài liệu liên quan đến xây dựng nhà ở, quản lý dự án và giám sát thi công nhà cao tầng mà "chưa thấy trên Google" thì có thể email cho Mr.BADI qua địa chỉ bao.dinh@landauxaynha.com hoặc landauxaynha@gmail.com, nếu có Mr.BADI sẽ cung cấp miễn phí cho các vị để làm quen và trao đổi thông tin.

Kính báo,

Mr.BADI

20/11/10

Việc cần làm trước tiên khi muốn xây nhà

Như đã hẹn lần trước với Ms.Tiểu Long Nữ, hôm nay Mr.BADI tôi xin mạn phép trình bày một chủ đề nho nhỏ dành cho các bạn đang chuẩn bị xây nhà. À, có khi nào bạn đang đi giữa đường thì có người chặn lại hỏi thế này chưa "Chào anh, anh có biết mình là ai không? Anh có biết chút gì về mình không?". Nếu có, ngay tức thì bạn nghĩ gì trong đầu? Phải chăng là "Thằng khùng, hỏi vớ vẩn" hay "Chắc ngày mai dân số VN lại giảm 1 chú nữa rồi haha". Vậy mà giờ đây Mr.BADI tôi lại phải hỏi bạn chính câu hỏi ngớ ngẩn ấy.

"Chào bạn, bạn có biết mình là ai khi muốn xây nhà không? Bạn có biết chút gì về mình khi muốn xây nhà không?"

Không hề ngớ ngẩn chút nào đâu bạn ơi, chỉ vì không thể trả lời câu hỏi này mà biết bao người đã phải đón nhận một ngôi nhà mới xây với tâm trạng bực tức, khó chịu, thậm chí đổ vỡ hạnh phúc gia đình, tiền mất tật mang. Có thể bạn cho là tôi hơi quá lời khi nói ra điều này nhưng xin bạn hãy bình tĩnh, thật bình tĩnh để tiếp tục nghe Mr.BADI tôi nói xấu về bạn.

Nếu bạn không biết mình là ai khi xây nhà thì:
- Bạn sẽ dễ dàng dành lấy quyền quyết định mọi thứ từ thiết kế đến vật tư, thiết bị.
- Bạn sẽ phó mặc mọi thứ cho thằng em, hay đứa bạn làm nghề xây dựng để làm nhà cho mình.
- Bạn sẽ đối mặt với các chi phí phát sinh khổng lồ.
- Bạn sẽ chờ dọn vào nhà mới với thời gian kéo dài tưởng chừng vô tận.
- Hoặc bạn sẽ có một sản phẩm với chất lượng tồi tàn hơn cả sự mong đợi.
...

Vì sao lại xảy ra tình trạng bi đát như vậy? Chính vì bạn không tìm hiểu kỹ về mình trước khi xây nhà, cụ thể là:
- Bạn không xác định rõ nhu cầu cơ bản về ngôi nhà mới như: số lượng phòng, diện tích và vị trí phòng, phong cách trang trí cũng như các không gian phụ như phòng thờ, nhà xe, hồ bơi...
- Bạn không dự đoán sự phát triển về số lượng người dùng trong tương lai như cưới hỏi, sinh nở sẽ có thêm dâu rể, cháu chắt...
- Bạn không bàn bạc kỹ với các thành viên trong gia đình về việc ai sẽ là người quyết định cuối cùng khi làm việc với kiến trúc sư, nhà thầu và để xảy ra mâu thuẫn nội bộ trong gia đình.
- Bạn không ước lượng được chi phí cần có để xây ngôi nhà mơ ước hoặc với chi phí khiêm tốn hiện có thì bạn có thể xây nhà đến mức độ nào.
- Bạn áp đặt kiến trúc sư phải thiết kế nhà qua "ảnh" mà bạn sưu tầm được trên báo, Internet, hoặc rập khuôn một ngôi nhà khác mà thật sự không phù hợp với bạn.
- Bạn hối nhà thầu phải hoàn thành ngôi nhà thật nhanh để bạn còn đón Tết hay khai thác kinh doanh mà bỏ qua các công đoạn quan trọng, ảnh hưởng đến chất lượng xây dựng.
- Bạn bỏ tiền nhiều mà không biết cách khai thác hiệu quả kiến trúc sư, nhà thiết kế nội thất, thậm chí là tư vấn giám sát hoặc nhà thầu.

Nhưng có lẽ bạn vẫn không cảm thấy tâm phục khẩu phục về những gì Mr.BADI tôi vừa nêu, bạn nghĩ "Mình có biết gì về xây dựng đâu, mình làm quái gì biết mấy việc này mà suy với chả nghĩ'. Đúng vậy, bạn có thể không biết nhưng bạn vẫn có thể kiếm người để tư vấn. Một nhà tư vấn tốt sẽ giúp bạn tìm hiểu, khai thác toàn bộ các nhu cầu, nguồn lực và tình trạng hiện tại của bạn, sau đó, bằng kinh nghiệm chuyên môn và lương tâm nghề nghiệp sẽ vạch ra cho bạn một kế hoạch chu đáo để bạn biết với số tiền hiện có bạn sẽ làm được gì hoặc số tiền cần thiết để thực hiện toàn bộ nhu cầu của bạn khi xây nhà và các quy trình cơ bản để bạn có thể kiểm soát được tiến trình xây nhà.

Nhà tư vấn có thể là một cá nhân như bạn bè, người thân hiểu biết rõ về xây dựng, một kỹ sư, một kiến trúc sư được giới thiệu qua báo đài, hoặc một công ty tư vấn xây dựng, thiết kế, thi công chuyên nghiệp. Điều quan trọng để xác định một tư vấn phù hợp cho bạn là:
- Luôn đúng hẹn, đúng giờ, tích cực tìm hiểu và gợi ý nhiều câu hỏi nhằm giúp bạn mau chóng hiểu rõ bản thân mình và xác định được các mục tiêu chính khi xây nhà.
- Trong quá trình làm việc, người đó có thể hiểu và diễn giải ý muốn của bạn nhanh chóng, chính xác. Đặc biệt là ghi chép cẩn thận nội dung làm việc với bạn vào sổ tay hoặc máy tính và phải có chút kiên nhẫn nữa.
- Sau đó, có thể giúp bạn cô đọng các nội dung, thật sự hiểu và hình dung được các vấn đề chuyên ngành bằng ngôn từ phổ thông.
- Nhà tư vấn tốt không bao giờ vội vã hoặc qua loa mọi vấn đề và luôn miệng nói "Anh/chị cứ yên tâm, mọi việc đã có em lo, tụi em là dân chuyên nghiệp mà, làm biết bao nhiêu công trình rồi chứ đâu phải đây là cái đầu tiên".

Tóm lại, bạn nên tìm một nhà tư vấn tốt cho mình trước khi xây nhà, nhất là các bạn lần đầu xây nhà hoặc có khả năng chỉ xây nhà 1 lần trong đời.

11/11/10

Khi có ý định xây nhà người ta thường làm gì?

Ms.Tiểu Long Nữ: Anh BADI ơi, em và Dương ca đang có ý định xây lại một Cổ mộ mới, đẹp đẽ, hoành tráng mà không kém phần ấm cúng nè.

Mr.BADI: Hehe, cô em lại định nhờ vả ta việc gì phải hem? Úp úp mở mở hoài, ghét ghê. (sao gặp người đẹp mình nói chuyện nham nhở dữ nè trời hoho)

Ms.Tiểu Long Nữ: Hiểu nhầm, lại là hiểu nhầm hihi. Ai thèm nhờ vả anh chứ. Chỉ định đố anh chút xíu cho vui thôi, anh biết khi có ý định xây nhà người ta thường làm gì không?

Mr.BADI: Haha khi có ý định xây nhà thì người ta thường làm đủ thứ tào lao hết em ơi, ví dụ vài cái cho em gái nghe chơi nè.

1/ Lên Internet vô mấy trang Web của các công ty thiết kế, xây dựng để xem mẫu nhà, xem các bài viết liên quan đến kinh nghiệm xây nhà.

2/ Lục tung điện thoại để kiếm đứa bạn làm xây dựng, hoặc kiếm đứa bạn có khả năng quen biết ai đó làm thiết kế hay xây dựng để hỏi thăm, hoặc nhờ giới thiệu.

3/ Chạy qua nhà hàng xóm mới xây nhà, hỏi đủ thứ chuyện từ xây nhiêu tiền? xây bao lâu? ai xây? anh/chị thấy ông thầu này làm được không? nếu được thì tui thuê ổng làm nhà cho tui luôn.

4/ Sưu tầm tạp chí Nhà đẹp, Nội thất, Không gian sống, hay Kiến trúc & Đời sống v.v... rồi lấy địa chỉ, số điện thoại liên hệ các công ty thiết kế thi công hoặc nhà thiết kế được giới thiệu, quảng cáo trên đó.

Ngoài những cách nêu trên, người ta còn làm nhiều thứ linh tinh khác nữa, chủ yếu là để thu thập các thông tin và kinh nghiệm liên quan đến việc xây nhà như thủ tục pháp lý, giá cả, mẫu mã thiết kế, đơn vị thi công...

Anh nói nhố nhăng vậy em gái thấy có lọt tai không ta?

Ms.Tiểu Long Nữ: Chu choa, lợi hại nhe. Anh cứ như nói hết suy nghĩ hiện giờ trong đầu em vậy đó. Mà đúng là khi làm mấy điều như anh vừa nói em thấy rối tinh rối mù à, chẳng biết đâu mà lần, càng không biết nên bắt đầu từ đâu và làm thế nào thì hiệu quả nhất nữa. Sao kỳ vậy ta?

Mr.BADI: Hi, thì có gì mà kỳ đâu em, đó là tâm lý chung thôi mà. Bữa nào rảnh anh em mình bàn tiếp xem làm thế nào để tìm ra con đường ngắn nhất cho những người có ý định xây nhà hen.

Ms.Tiểu Long Nữ: Ok anh, em tình nguyện là mẫu thử đầu tiên luôn nè hihi.

6/11/10

Tại sao người ta muốn xây nhà?

Mr.Dương Quá : Chào Mr.BADI, ta muốn thỉnh giáo tiên sinh một vấn đề rất dễ, mong là tiên sinh có thể trả lời được. Tiên sinh có biết tại sao người ta muốn xây nhà không?

Mr.BADI : Chào đại hiệp Dương Quá, câu hỏi có vẻ "dễ" này của các hạ đã làm tại hạ mất ăn hết mấy đêm, mất ngủ hết mấy ngày đó. Theo ngu kiến của Mr.BADI đây thì có vài lý do như sau :

1.Để ở và tồn tại :
- Nhà bạn đang ở cũng khá lâu năm, giờ thêm thành viên mới như con dâu, con rể, cháu nội, cháu ngoại; cần phải nâng cấp và mở rộng thêm.
- Bạn làm lụm vất vả và mua được mảnh đất nhỏ; giờ ráng ky cóp, vay mượn để xây căn nhà nhỏ, thoát khỏi cảnh ở thuê ở mướn cực khổ.
- Nhà bạn còn tốt nhưng bạn mới trúng một vụ làm ăn lớn, giờ muốn thỏa mãn một niềm đam mê thuở nhỏ như vườn cây, ao cá, phòng xem phim, phòng nghe nhạc, thư viện, nhà bếp lộng lẫy, hoặc đơn giản là muốn có một thiết kế cá tính, phù hợp sở thích.

2.Để kinh doanh :
- Bạn có mặt bằng rất tốt, giờ muốn đầu tư kinh doanh quán ăn, nhà hàng, cửa hàng hoặc cho thuê làm văn phòng.
- Bạn có miếng đất thuê được giá rẻ, giờ xây nhà trọ bình dân cho sinh viên hay công nhân.
- Bạn tình cờ săn được căn nhà nát giá hợp lý, giờ đập ra xây mới để bán lại kiếm chút tiền mua sữa cho con.

3.Để xác định đẳng cấp :
- Bạn là doanh nhân thành đạt, ca sĩ nổi tiếng v.v... đã có nhà cửa khang trang, nay muốn thể hiện mình nên qua Phú Mỹ Hưng hay một số khu VIP như An Phú, Thảo Điền để xây một dinh thự xa hoa lộng lẫy cho tương xứng với đẳng cấp của mình. Đối với bạn, tiền bạc không còn là vấn đề phải bận tâm nữa rồi.

4.Mục đích khác :
- Nhà bạn là một gia tộc lớn, lâu đời, nay cùng nhau mua một khu đất và xây nhà thờ tổ tiên để hội họp, giỗ tổ...
- Bạn là nhà sưu tầm nổi tiếng hoặc là một tác gia có nhiều tác phẩm để đời nên giờ đầu tư một bảo tàng mini để chia sẻ cho mọi người cùng thưởng lãm.
- Và cũng có thể bạn muốn lập một hội quán phục vụ cho một nhóm các thành viên có cùng một sở thích.

Trên đây chỉ là một số ví dụ khá cụ thể cho câu hỏi của đại hiệp nhưng tại hạ nhận thấy hình như đại hiệp có một ẩn ý gì đó khi hỏi điều này phải không?

Mr.Dương Quá : Haha, tiên sinh quả nhiên là có chút kiến thức, vậy chẳng hay tiên sinh có thể đoán được ý của ta không?

Mr.BADI : Phải chăng đại hiệp muốn nói đến "Mục đích khi xây dựng một ngôi nhà sẽ quyết định mức độ đầu tư cũng như mức độ quan tâm của chủ nhà đến quá trình xây dựng và chất lượng công trình"?

Mr.Dương Quá : Ôi, đúng là tại hạ có ý như vậy, các bên tham gia xây nhà như chủ nhà, thiết kế, giám sát và nhà thầu nếu hiểu điều này thì đúng là thiên hạ thái bình rồi haha. Đa tạ tiên sinh.